Vẫn Là Sẻ Nhỏ Ngày Xưa & Rượu Cũ Lưu Hương (T)
*****
1- Thơ : VẪN LÀ SẺ NHỎ NGÀY XƯA (Túy Hà)

Bầy sẻ nhỏ chiều nay không hề nhớ
Đã bước qua năm mới gió chuyển mùa
Nên bay mãi miệt mài xa cố xứ
Vẫn sống đời tranh chấp với được thua
*
Xưa ông cha quyết tìm trầm ngậm ngải
Mong đổi đời khốn khó vượt gian nan
Theo năm tháng đã quên dần phải trái
Hóa dở hơi nên sẩy bước cơ hàn
*
Bầy sẻ nhỏ hẹn về xưa vẫn nhớ
Sao bây giờ như mất trí lạc đường
Quên cả ngõ nhà trước sau không khóa
Như thiền môn luôn đón khách niệm hương
*
Chiều lại chiều như bóng câu qua cửa
Đâu ai ngồi tính được mấy dài lâu
Thời gian qua dẫu là nhanh hay chậm
Như nước đổ ra khó hốt lại đầy
*
Bầy sẻ nhỏ mấy mùa quên cố thổ
Không trở lại nhà có nhớ gì không
Mái tranh cũ đã nghiêng thành mái gió
Biết đến khi nào ấm lại cùng xuân
*
Xuân đã đến bên chiều nghiệt ngã
Gió thổi tung phên liếp lạnh cứng người
Chiếc bóng già nua trông trời lặng lẽ
Lòng hỏi lòng bầy sẻ nhỏ về đâu.
*
Bầy sẻ nhỏ vẫn mãi là sẻ nhỏ
Dầu đã hóa thân thành cánh đại bàng
Đã tự bay cao tung mây lướt gió
Vẫn phải có ngày xếp cánh dọc ngang.
*
Chỉ sợ xuân qua sức tàn vô vọng
Như gốc cây già khô nhựa tái sinh.
Vâng - sợ lắm, sợ một ngày tâm động
Lòng hỏi lòng có chờ kịp bình minh.
Túy Hà
*****
2- : Thơ : RƯỢU CŨ LƯU HƯƠNG (Túy Hà)

Vò rượu chưa khui còn đợi bạn
Giang hồ một thuở chiến chinh xa
Chợt nghe chim hót bên hàng giậu
Bạn đến cùng ta hay bóng ma
*
Màu nắng đầu năm chưa chín tới
Giọt sương rơi nhẹ xuống bên đời
Lặng lẽ tân niên ai đối ẩm
Cho ấm bờ môi ngọt xuân thời
*
Nghe tiếng ngàn xưa vang vọng lại
Bến cũ bờ xa còn mấy ai
Bạn ơi mau đến cùng ta nhé
Chia nỗi buồn riêng nắng chiều phai
*
Đào hoa năm cũ vươn theo gió
Bằng hữu lưu linh chẳng hẹn về
Phiêu bạt bên trời lòng vẫn nhớ
Hồ trường ai rót cạn nhiêu khê
*
Thôi thì độc ẩm riêng mình vậy
Cho rượu mềm môi cạn men say
Ta nhớ bạn xa mời nâng chén
Chén tình chén nghĩa mãi đong đầy
*
Ta ngoài quan ngoại người quan nội
Tống tửu nghinh tân cũng đất trời
Chao ôi bến cũ xưa ngàn dặm
Sao như kề cận chẳng xa vời
*
Cách núi ngăn sông là ly biệt
Bến cũ trong ta sẽ tái hồi…
Túy Hà



