TKH - banner 05

Search

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Visitor Counter

User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Tháng 4 Còn Đó Nỗi Buồn & Nói Với Con (Thơ)
***
1- Thơ : Tháng 4 Còn Đó Nỗi Buồn (Hoàng Yến)
4067 1 Thang4CondoHgYen
Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi,
Nói làm sao hết những lời nhớ thương,
Ba mươi năm lắm đoạn trường,
Từ khi con Mẹ bốn phương là nhà.
Đây đàn chim Việt chia xa,
Đó đàn chim Việt quê nhà đắng cay,
Ba mươi năm! Giấc mộng dài!
Bao anh hùng đã bỏ thây chiến trường"
Bao người gục ngã trên nương"
Bao nhiêu người vợ má hường phôi pha"
Bao nhiêu con trẻ mất cha"
Bao nhiêu suối lệ mẹ già khóc con"
Đôi dòng Tổ Quốc Ghi Ơn,
Ba mươi năm chẵn điểm sương mái đầu,
30 tháng 4 mai sau,
Vẫn NGÀY QUỐC HẬN khắc sâu muôn lòng,
Ai người “hữu thuỷ hữu chung”
Ai người quyết tử, tận trung, tận tình"
Ai đem tính mạng hy sinh"
Nghìn sau sử sách Danh Vinh rạng ngời.
Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi!
Vần thơ khắc khoải cả đời nhớ thương,
4067 2 Thang4ConDoHgYen
THÁNG TƯ CÒN ĐÓ NỖI BUỒN!
Hoàng Yến.
***
2- Thơ : Nói Với Con.(HoàngYến)
4067 3 NoiVoiConHYen
Cha có quê hương mà không thể sống,
Bà Nội con già chẳng có người chăm,
Cha bôn ba hoài xứ người mòn mỏi,
Tuổi tác chất chồng quê cũ biệt tăm.

Hai tiếng Việt Nam bây giờ để nhớ,
Hồi tưởng tháng, năm, nội chiến điêu linh,
Tự nhủ quê người là nơi tạm bợ,
Còn quê của cha thắm thiết bao tình.

Cha mãn nguyện đâu? Sống đời xa xứ,
Dù con trưởng thành: Nên phận, nên danh.
Nhớ một lần đi bước chân do dự,
Thương quá quê hương, lìa bỏ sao đành!

Giấc mộng hồi hương cha nào quên được,
Ước mong mai ngày về lại Việt Nam,
Chung dựng ngọn cờ rực vàng đất nước,
Và tìm cho cha một chỗ yên nằm.

Sống đời tự do lòng cha ray rứt,
Thương nỗi dân mình khao khát tự do,
Tuổi trẻ của con màu hồng trước mặt,
Đừng quên Việt nam còn đó cơ đồ!
4067 4 NoiVoiConHYen

       Nguyên mở laptop ra. Rất ngạc nhiên và sung sướng khi nhận được thư cha từ Pennsylvania. Không ngạc nhiên sao được khi cha Nguyên đã 73 tuổi rồi. Người vẫn minh mẫn, yêu đời. Thỉnh thoảng còn viết văn, làm thơ đăng báo. Dù trước đây cuộc đời binh nghiệp vào sinh ra tử của người nơi chiến trận chỉ dài hơn thời gian trong trại “cải tạo” có bảy năm.
       Qua Mỹ diện HO1, năm đó cha Nguyên đã ngoài năm mươi. Vào cái tuổi người xưa cho rằng có thể ngồi tính sổ cuộc đời. Sau này, người tâm sự:
- Tuổi năm mươi ông cha mình đã nên sự nghiệp, con cháu đầy đàng. Còn mình, bắt đầu từ số không. Nhưng thôi! Ở đời, không có thời điểm nào là muộn cả.
Rồi ông kể lể:

4067 5 NoiVoiConHYen

- Các con biết không? Kỷ niệm đau thương nhất trong đời cha là ông Nội con qua đời giữa cảnh đói nghèo khi cha còn trong trại tù Cộng sản. Được tin, cha thừ người giữa rừng già mà nghe mình cô độc. bạn tù của cha vốn là những đồng sự xưa hết lòng an ủi, sớt chia gánh nặng từ thể xác đến tinh thần. Suốt một tuần cha như người trong cõi mộng. Ngày ngày chặt tre, vác gỗ. Đêm đêm giấc ngủ chập chờn. Cộng thêm khí hậu khắc nghiệt và roi đòn vô tình dành cho kẻ sa cơ làm cha đau thấu ruột gan.
Nhớ lại ngày cha ra tù, trở về nhà. Trường – em út của Nguyên đứng xa nhìn. Cha

Add comment

Security code
Refresh

Tìm bài theo vần ABC