́́́Cõi Nhớ & Nhớ HUẾ & Cảm Ơn Người Không Ghét Ta (T)
*****
1- Thơ : CÕI NHỚ (Hoàng Thị Bích Hà)

Anh có về xứ Huế với em không?
Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán?
Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy
Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên
*
Mình sẽ lên trên dốc Phú Cam
Tìm lại nơi đây phút dỗi hờn ngày ấy
Ai ngúng nguẩy… để dỗ dành bên cạnh
Không lên xe về... phải dắt bộ kề bên?
*
Chiều Hổ Quyền anh còn nhớ hay quên?
Đứng ngắm hoàng hôn em giục về kẻo tối
Đưa em về.... nụ hôn liều rất vội
Dốc Nam Giao…một sáng trận mưa rào

Cầu Trường Tiền buổi chiều mình dạo bước
Ngắm mây trời tím dòng nước Hương Giang
Đi bên nhau tất cả những con đường
Tìm lại dư hương đã đi vào cõi nhớ.
Hoàng Thị Bích Hà
*****
2- Thơ : NHỚ HUẾ! (Hoàng Thị Bích Hà)


Sống ở Huế cũng thấy lòng nhớ Huế
Huống chi người xa vạn dặm sơn khê
Gót lãng du chưa có dịp trở về
Chốn phong trần …vẫn mưu sinh mải miết
*
Huế vì sao cứ để lại nhiều tha thiết?
Ai ở, ai đi …cũng thương lạ rứa tề
Có chi mô nà... Huế cũng rứa mà thôi!
Những phố phường, vườn cây…nơi mô mà chẳng có?
*
Hay tại vì Hoàng cung mấy trăm năm trầm mặc
Dáng vẻ ôm nhiều mưa nắng của thời gian
Lớp rêu phong cất giấu những thăng trầm
Để lưu giữ chốn kinh kỳ một thuở
*
Huế- Một trời thương cho kẻ đi, người ở
Nắng Hạ về gay gắt những chói chang
Mưa dầm dề…mùa Đông lạnh căm căm
Và bão lũ năm đôi lần...ghé đến
*
Rứa mà rồi, cứ thương và cứ mến
Đến rồi đi, đau đáu những giọt buồn
Có nơi nào như Huế rứa không anh
Hay tại em nhiễm lá bùa của Huế?
Hoàng Thị Bích Hà
*****
3- Thơ : CẢM ƠN NGƯỜI KHÔNG GHÉT TA (Hoàng Thị Bích Hà)

Ta vẫn là ta, người vẫn người
Vô tình rơi lạc giữa đời nhau
Người như một bóng chim khuê tước
Ta kẻ làm thơ vớ vẩn đời
*
Ta níu vào đâu giữa cuộc người
Văn chương thi phú tựa hồn mơ
Ơn đời ta được làm ta nhỉ
Mộng mị, câu từ cảm xúc tuôn
*
Vẫn biết văn chương giờ cũng rẻ
No cơm ấm cật chẳng nhờ thơ
Viết dăm cuốn sách- trò chơi chữ
Đăng vài tờ báo- chuyện làm vui!
*
Cảm ơn người thật không ghét ta
Ghé xem ta viết nhảm mỗi ngày
Chỉ có vậy thôi đời cũng đẹp
Ơn người không ghét, cũng không thương!
Saigon, ngày 20/4/2025
Hoàng Thị Bích Hà



