User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 
Nhớ Xuân Xưa & Xuân Giữa Trời Đông & Bóng Xuân Giữa Núi Rừng (T)
*****
1- Thơ : NHỚ XUÂN XƯA (Huy Văn)
5677 1 Nho XuanXuaHuyVan
(Designed by ng.ha)
Dù hình, ảnh đã thành quá khứ
vẫn nhớ hoài suối tóc vờn bay
Em về giữa không gian huyền ảo
Dáng chiêm bao, kỷ niệm tràn đầy.
*
Nhớ Em thuở môi cười, mắt biếc
Tim nồng, tay đan, dệt ước mơ
Giữa bấp bênh của thời kiếp nạn
tình đơn sơ mà đẹp không ngờ!
*
Nắng đọng trên tóc Em lấp lánh
Đường thơm hoa, cây lá trở mình
Ong bướm cũng vì Em nâng cánh
Trong vườn hồng ngập bóng hoa xinh.
*
Thoáng về trong giấc xuân viễn xứ
là mắt Em huyền dịu hương đời
Xưa mảnh khảnh trên đôi cánh áo
là mây trời trầm, bổng ngàn khơi.
*
Thầm thì giữa âm vang mộng mị
là lời tim e ấp, dịu dàng
Hồn mở ngỏ. Tình Em khải thị
Trên cành xuân lộc biếc miên man.
*
Lung linh dáng ngọc về trong mộng
cho tình xuân nở đóa nghinh tân
Đêm trở giấc riêng mình đối bóng
Nhớ Xuân xưa buồn thoáng mơ gần.
HUY VĂN
(Để nhớ Sài Gòn 1977 và Marie Thérèse
Nguyễn Thị Bạch Yến R.I.P)
*****
2- Thơ : XUÂN GIỮA TRỜI ĐÔNG (Huy Văn)
5677 2 XuanGiuaTroiDongHuyVan
(Designed by ng.ha)
Thấm thoát thời gian qua rất vội
Chân đi, lòng đứng lại bên trời
Quanh quẩn chỉ là bao chìm, nổi
Nửa đời gom lại mấy đầy, vơi!
*
Dù chẳng trách than đời lận đận
Bao phen cũng dở khóc, dở cười
Hưng phế biến thiên trong định phận
Ngụp lặn bao ngày cũng... hụt hơi!
*
Lồng lộng gió đùa, mây vụn vỡ
Chầm chậm hoàng hôn tiễn tà dương
Chợt thấy hiện về trong thoáng nhớ
những mùa xuân mộng của quê hương.
*
Quê hương xa thẳm bờ luân lạc
Một đời du tử áo sờn vai
Nắng đã phai màu trên tóc bạc
Xám cả trời mây, trắng dặm dài.
*
Gió gọi Xuân về trong nắng nhạt
Mơ hồ nghe khúc hát tình chung
Nỗi sầu thiên lý trên đất khách
vời vợi như mây khói muôn trùng.
*
Xuân vẫn nồng hương dù Đông lạnh
Đào, mai không có, mượn hoa lòng
Tô hồng một thoáng trời cô quạnh
Thêm một mùa xuân giữa trời đông!
Huy Văn
*****
3- Thơ :BÓNG XUÂN GIỮA NÚI RỪNG (Huy Văn)
5677 3 BongXuanGiuaNuiRungHuyVan
(Designed by ng.ha)
Xuân về sao nắng chưa đủ ấm?!
Lấp lánh sương còn lạnh sớm mai
Rừng vẫn chập chùng ôm núi thẫm
Tuyến đầu súng vẫn giữ trên tay.
*
Nơi đây không có màu hoa thắm
Ong, bướm, chim muông chẳng ghé qua
Trầm ngâm như nước hồ gương lắng
nên bóng xuân còn xa rất xa.
*
Không có hoa, núi cô đơn quá!
Không có Xuân rừng bỗng hóa già
Giữa khung cảnh "Trời quen, Đất lạ"
Lính chạnh lòng, chợt nhớ Mẹ, Cha.
*
May quá! Có chút quà kết nghĩa
của hậu phương gửi Lính xa nhà
Vài gói thuốc cùng trà thơm, bánh, mứt
thư học trò kèm khăn nhỏ thêu hoa.
*
Dường như trang giấy còn thơm mực
Thoảng hương tóc gội nắng vào xuân
Man mác tuổi hồng trong nét bút
Ấm lòng chiến sĩ lúc hành quân.
*
Dù chỉ một vài câu ngắn ngủi
đủ mang hạnh phúc đến ngập lòng
Ơi người em gái chưa quen biết
Xuân đến rồi đây! Có phải không?
HUY VĂN
(Trà Kiệu, Duy Xuyên/Quảng Nam 17/01/1974)